Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2019

2 giờ sáng tôi phải chạy trốn khỏi nhà vì bị cô bạn thân của vợ “mồi chài” thô bỉ

Vợ tôi có cô bạn dâu trúc mã, chơi thân từ hồi mẫu giáo. Hai người họ chẳng khác nào chị em ruột thịt, có gì vui buồn cũng gọi điện, tâm sự với nhau. Nhà tôi có tiệc tùng gì, cô ta cũng đến giúp đỡ nhiệt tình như người nhà. Thậm chí khi vợ tôi sinh con, cô ta còn xung phong ở lại chăm bạn cả hai ngày ở bệnh viện.

Hồi đó tôi còn nghĩ vợ thật may mắn khi có cô bạn thân thiết tốt bụng như thế. Cho đến đêm chủ nhật vừa rồi, tôi mới phát hiện bộ mặt thật của cô ta.

Chẳng là cô ta đến ở nhà tôi cả tháng nay. Vợ chồng cô ta đang trên đà tan vỡ, thủ tục ly hôn cũng sắp hoàn tất rồi. Cô ta ra khỏi nhà nhưng không về nhà mẹ đẻ mà đến nương tựa nhà tôi cho đến khi nhận được tiền từ chồng thì mới rời đi. Vợ tôi dĩ nhiên không phản đối, còn nhiệt tình đồng ý, tạo điều kiện cho bạn thân ở.

Mấy ngày đầu, cô ta thường lấy cớ này nọ để liếc mắt với tôi. Nhưng tôi không để ý đến vì còn mải chăm vợ chăm con, rồi việc công ty ngập cổ ngập đầu. Sau thì cô ta công khai nhắn tin đẩy đưa, hỏi tôi vợ sinh rồi có thiếu vắng "chuyện ấy " không? Tôi không trả lời, cũng không đưa cho vợ xem những tin nhắn ấy vì sợ vợ nghĩ bậy bạ lại ảnh hưởng đến sức khỏe.

Nửa đêm đang ngủ, tôi bỗng thấy nặng nề như có ai đang nằm lên người mình, với tay bật điện, tôi choáng váng khi thấy cô bạn thân của vợ đang khỏa thân mời chào - Ảnh 1.

Sau thì cô ta công khai nhắn tin đẩy đưa, hỏi tôi vợ sinh rồi có thiếu vắng "chuyện ấy" không? (Ảnh minh họa)

Chủ nhật vừa rồi, vợ con tôi về nhà mẹ đẻ ở lại chơi. Tôi cũng định về ở cùng nhưng vì việc công ty quá nhiều nên không thể ở lại được. Làm xong bản thuyết trình cũng gần 1 giờ sáng, tôi lên giường, định ngủ một giấc cho lại sức.

Nhưng vừa nằm xuống, còn chưa kịp ngủ thì tôi đã thấy nặng nề như có người đang nằm trên người mình. Với tay bật điện ngủ cho sáng hơn, tôi choáng váng khi thấy cô bạn thân của vợ đang khỏa thân chào mời mình. Tôi sốc mất mấy giây rồi vội đẩy cô ta xuống.

Cô ta vẫn không thôi dùng những lời lẽ tục tĩu để mời mọc tôi chuyện đó. Bực bội quá, tôi suýt tát cô ta nhưng dừng lại được. Hôm đó, tôi phải ôm laptop ra khỏi nhà lúc 2 giờ sáng. Nghĩ lại, tôi thương vợ quá. Em quá tin người, quá tin bạn thân kiểu này thế nào cũng bị cô ta đâm sau lưng.

Tôi muốn đuổi cô bạn thân của vợ ra khỏi nhà nhưng lại không biết phải nói thế nào cho vợ tin tôi. Bởi tôi sợ nói ra, vợ lại nghi ngờ cả tôi rồi lục đục nhà cửa. Hơn nữa tôi rất sợ sức khỏe sau sinh của vợ bị ảnh hưởng rồi lại mất sữa, ảnh hưởng luôn tới con. Nhưng tôi cũng quá mệt mỏi khi cứ phải lấy cớ để đến công ty ngủ lại. Mong mọi người góp ý cho tôi với.

(thanhtu...@gmail.com.vn)

Giải đáp các thắc mắc hàng ngày về Chấn thương thể thao

Phòng khám Đa Khoa Vietlife chuyên thăm khám, chẩn đoán và điều trị toàn diện thảy các chuyên khoa: Nội (tổng quát, tim mạch, nội tiết đái tháo đường, cơ xương khớp, tiêu hóa), ngoại thần kinh cột sống sọ não- chấn thương chỉnh hình, sản, nhi, tai mũi họng, da liễu ...và đẩy đủ các dịch vụ cận lâm sàng: Cộng hưởng từ, nội soi tiêu hóa, xét nghiệm, siêu âm, Xquang, điện tim, điện cơ, đo mật độ xương.

Địa chỉ:
- HN: Số 14 Trần Bình Trọng, Hoàn Kiếm, HN.
- HCM: Số 583 Sư Vạn Hạnh, P13, Q10, HCM
Hotline: 024 7307 8999
Website tư vấn trực tiếp:

Khi đường huyết không ổn định

Khi hạ đường huyết

Sự nguy hiểm khi bị hạ đường huyết (ĐH): Hạ ĐH là khi nồng độ đường glucose trong máu giảm xuống dưới 4mmol/l, không đủ cho thân hoạt động. Hạ ĐH hiếm gặp ở những người bình thường nhưng khá phổ biến ở những bệnh nhân ĐTĐ, đẵn là do biến chứng của điều trị. Khi bị hạ ĐH các cơ quan trong cơ thể bị lâm vào tình trạng thiếu năng lượng, các hoạt động bị đình trệ. Dù cơ thể có khả năng huy động năng lượng từ các nguồn khác như từ lipid, protid nhưng cũng chỉ nhất thời và không đủ. Đặc biệt là não và hồng huyết cầu là hai cơ quan trong thân thể phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn năng lượng từ glucose. bởi thế hạ ĐH nặng hoặc kéo dài có thể gây thương tổn não nặng, thậm chí gây tử vong. bởi thế việc phát hiện và điều trị hạ ĐH phải càng nhanh càng tốt.

Khi đường huyết không ổn định Người bệnh đái tháo đường cần luôn giữ đường huyết ở mức an toàn

Dấu hiệu nhận biết: Triệu chứng của người bị hạ ĐH cũng gần giống như khi bị đói nhưng nặng hơn nhiều. Các triệu chứng này xuất hiện qua 3 thời đoạn:

tuổi đầu (ĐH giảm xuống còn 4-3 mmol/l): Bệnh nhân có cảm giác đói, vã mồ hôi, run tay chân, hồi hộp đánh trống ngực và lo sợ… phần nhiều các bệnh nhân bị hạ ĐH nhận biết và tự điều trị ở thời đoạn này.

thời đoạn sau (ĐH giảm xuống còn 3-2 mmol/l): Bệnh nhân có cảm giác yếu, mệt, đau đầu, nhìn mờ và lơ mơ.

thời đoạn cuối, một số ít bệnh nhân (khi ĐH giảm xuống < 2 mmol/l): Người bệnh sẽ đi vào hôn mê, có thể bị co giật.

Lưu ý, những bệnh nhân mắc ĐTĐ đã lâu và đã có các biến chứng tâm thần, tim mạch hoặc những bệnh nhân đã bị hạ ĐH nhiều lần thì các triệu chứng trên rất mờ nhạt, thậm chí có thể không có bất cứ triệu chứng nào. Một số bệnh nhân ĐTĐ đang được dùng các thuốc điều trị suy tim, tăng huyết áp… thì các triệu chứng của hạ ĐH cũng rất mờ nhạt do hồ hết bị thuốc này làm giảm đi rất nhiều hoặc làm mất hoàn toàn các triệu chứng. Bệnh nhân có thể đột ngột đi vào hôn mê mà không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào.

Hạ ĐH cũng có thể xảy ra khi đang ngủ nên khi mê thấy ác mộng nhiều, sáng ngủ dậy thấy người ướt đầm mồ hôi, rất mệt, khó chịu, đau đầu…

Mức đường máu an toàn là:



Trước bữa ăn: 90 – 130 mg/dL ( 5,0 – 7,2 mmol/L).



Sau bữa ăn 1 – 2 giờ: nhỏ hơn 180 mg/dL (10 mmol/L).



Trước lúc đi ngủ: 110 – 150 mg/dL (6,0 – 8,3 mmol/L).



Khi nghi ngờ bị hạ ĐH cần phải thẩm tra ĐH ngay. Nếu ĐH dưới 4 mmol/l thì đã bị hạ ĐH. Tuy nhiên một số trường hợp người bệnh ĐTĐ có những dấu hiệu giống như hạ ĐH nhưng khi đo thì thấy ĐH không thấp (từ 4-6 mmol/l). Những trường hợp này là do trước đó ĐH của họ thẳng tắp cao nên khi ĐH giảm thì một số cơ quan có cảm giác bị “thiếu” giả tạo và phát ra những dấu hiệu như khi ĐH hạ thấp. Do đó cần phải thẩm tra ĐH để được chẩn đoán xác thực và điều trị đúng.

Xử trí khi bị hạ đường huyết: Đối với những bệnh nhân khi thấy có dấu hiệu hạ đường huyết nhẹ và làng nhàng phải chóng vánh ăn nhẹ như cháo loãng, súp hoặc uống một cốc nước đường (150ml), 100ml nước ngọt (cocacola), uống 100ml- 150ml nước hoa quả (cam), để người bệnh nằm ngơi nghỉ tĩnh, khi người bệnh tỉnh táo trở lại nên được ăn đầy đủ chất dinh dưỡng.

Đối với trường hợp hạ đường huyết nặng, hôn mê thì phải nhanh chóng chuyển tới bệnh viện chuyên khoa. Nếu được điều trị sớm, bệnh nhân có thể tự khỏi không để lại di chứng gì.

Khi đường huyết tăng cao

Khi ĐH cao hơn 180mg/dl có thể gây thương tổn nhiều bộ phận quan yếu trong thân thể như tim, huyết mạch, mắt, thận và tâm thần. Tuy nhiên, trong thực tế, chỉ khi ĐH rất cao (trên 300mg/dl (16,5 mmol/l) thì người bệnh mới có một số triệu chứng như mệt mỏi, đi tiểu nhiều và khát nước… Còn khi ĐH cao trong khoảng 126 – 300 mg/dl (7-16,5 mmol/l) thì các triệu chứng gần như rất khó nhận ra bởi nó không gây ra đớn đau, mệt mỏi hay cảm giác khó chịu. Đó chính là lý do bệnh ĐTĐ lại gây ra nhiều tổn thất do các biến chứng mà nó gây nên. Trong đó, hậu quả đáng lo ngại nhất là biến chứng nhiễm toan ceton và hội chứng tăng áp lực thẩm thấu.

Nhiễm toan ceton: Khi thân không có đủ insulin, đường trong máu tăng cao nhưng thân bị “thiếu thốn” năng lượng. Để bù đắp, não chỉ huy thân sử dụng năng lượng thay thế bằng cách phá vỡ các chất béo, hậu quả tạo ra sản phẩm thải là ceton (có tính acid) vào trong máu. Khi ceton tích quá nhiều, sẽ dẫn tới biến chứng cấp tính nhiễm toan ceton. Đây là biến chứng phổ thông hơn ở người bệnh đái tháo đường type 1, nhưng nó cũng có thể xảy ra ở người bệnh đái tháo đường type 2. Khi bị biến chứng này, bệnh nhân có thể bị lú lấp, mất nước…

Hội chứng tăng sức ép thẩm thấu: ­­­­Xuất hiện khi đường huyết cao hơn 600mg/dl (33mmol/l), có thể kèm hoặc không kèm nhiễm toan ceton ở người bệnh đái tháo đường type 2. Ở giai đoạn này, thân không thể dùng được đường từ máu, cũng như từ chất béo, tức thời lượng đường được tăng đào thải ra ngoài qua nước tiểu, khiến người bệnh tiểu tiện trực tính. Nước từ tế bào bị kéo vào lòng mạch, gây mất nước trầm trọng, làm tăng áp lực thẩm thấu trong máu. Khi bị hội chứng tăng áp lực thẩm thấu, bệnh nhân có thể bị ảo giác, mất nhãn quan, co giật…

Nhiễm toan ceton và tăng áp lực thẩm thấu là tình trạng đe dọa tính mệnh và người bệnh cần được cấp cứu ngay lập tức, nếu chậm trễ có thể dẫn tới hôn mê và đe dọa tới tính mạng.

Khi đường huyết không ổn định

Đường huyết bao nhiêu là an toàn?

Giữ ĐH trong vùng an toàn đóng vai trò mấu chốt trong đề phòng hoặc làm chậm sự tiến triển của bệnh ĐTĐ và các biến chứng do bệnh gây ra. Theo Hiệp hội ĐTĐ Mỹ, đối với phần lớn bệnh nhân ĐTĐ, mức đường máu an toàn là:

Trước bữa ăn: 90 – 130 mg/dL ( 5,0 – 7,2 mmol/L).

Sau bữa ăn 1 – 2 giờ: nhỏ hơn 180 mg/dL (10 mmol/L).

Trước lúc đi ngủ: 110 – 150 mg/dL (6,0 – 8,3 mmol/L).

Tuy nhiên, tùy từng bệnh nhân và mức độ biến chứng mà vùng an toàn của đường huyết cũng khác nhau, do đó mỗi bệnh nhân cần hỏi ý kiến thầy thuốc của mình để biết vùng đường huyết an toàn mà bản thân cần đạt tới.

Làm thế nào để có vùng đường huyết an toàn?

Để giữ mức ĐH an toàn cần tuân thủ một chế độ ăn lành mạnh, hợp lý do bác sĩ chỉ dẫn: tập dượt thể dục ít nhất 30 phút mỗi ngày, chọn lọc cách Luyện tập thích hợp để đạt được hiệu quả và an toàn. Hãy hỏi quan điểm bác sĩ về vấn đề này của bạn; dùng thuốc điều trị ĐTĐ (uống và/hoặc tiêm) đúng cách, đúng giờ hàng ngày; thẩm tra ĐH thẳng tắp và ghi kết quả vào sổ tay, kịp thời xin quan điểm của thầy thuốc về chế độ ăn, luyện tập và thuốc nếu có sự đổi thay mức ĐH; vệ sinh cá nhân chủ nghĩa sạch sẽ, kiểm tra kỹ bàn chân hàng ngày trước khi đi ngủ, phát hiện mọi bất thường như vết cắt, vết phỏng, vết chai, chỗ bị đau, bị sưng, bị đỏ…; bỏ hút thuốc lá ngay…

TS. Phạm Thuý Hường

Sáng tôi là đàn ông, đến tối tôi lại hóa thân thành vợ để ru con ngủ trong nước mắt đau đớn

Tôi và vợ yêu nhau được 2 năm thì cưới. Vợ tôi hiền lắm, ai nói gì cũng cười, ai mắng gì cũng bỏ qua. Thế nhưng mẹ tôi lại thấy em hiền quá nên làm già, moi móc, nhiếc mắng em những chuyện vặt vãnh. Vợ tôi cam chịu, lặng im cho qua chuyện nên tôi không hề hay biết.

Tôi cứ nghĩ đi làm, đem tiền về cho vợ hàng tháng thật nhiều là hoàn thành trách nhiệm rồi. Tôi chẳng quan hoài nhiều đến việc em có buồn hay vui, em có giận ai, em có cô đơn không? Cho đến khi nghe láng giềng bảo vợ bỏ nhà đi vì không sống nổi với mẹ chồng, tôi mới giật thột. Về nhà, tôi hỏi mẹ, bà còn đổ lỗi cho vợ tôi láo xược, vô phép tắc. Một chị hàng xóm không chịu nổi thói gắp lửa bỏ tay người của mẹ tôi nữa nên lên tiếng phản bác. Lần đó, mẹ tôi và chị ấy cãi nhau đến mức không nhìn mặt nhau nữa.

Tôi tìm đến nhà vợ, xin lỗi em và ở hẳn bên ấy 4 tháng rồi xây nhà mới. Từ lúc bắt đầu xây nhà, vợ tôi cũng cấn thai. Thời gian đó rất khó khăn vì tôi vừa phải lo việc xây dựng vừa săn sóc vợ nằm viện liên tục vì dọa sẩy thai .

rút cuộc mọi thứ cũng trôi qua, vợ tôi sinh cho tôi một cô công chúa đẹp. Mẹ tôi cũng xuống viện, lấy cớ thăm cháu nhưng thật ra muốn tìm cách làm lành với con dâu. Khi em xuất viện, mẹ tôi còn đưa con dâu về tận nhà riêng rồi ở lại chăm em một tháng nằm bếp.

Sáng tôi là đàn ông, đến tối tôi lại hóa thân thành vợ để ru con ngủ trong nước mắt đau đớn - Ảnh 1.

Tôi không biết mình sẽ tiếp chuyện gắng gượng được đến bao giờ nữa?(Ảnh minh họa)

Thấy vợ và mẹ êm ấm với nhau, con gái khỏe mạnh, công việc tiện lợi, tôi đã nghĩ hạnh phúc với tôi như thế là vẹn tròn. Không ngờ, khi con gái được 8 tháng tuổi, vợ tôi bắt đầu cảm thấy choáng váng, khó thở rồi ngất xỉu liên tiếp. Đến khi vào viện, làm hàng loạt xét nghiệm mới phát hiện ra vợ tôi bị ung thư phổi thời đoạn cuối. Những tháng ngày cuối đời, nhìn em gầy ốm nằm hoi hóp vẫn liên tiếp thì thào hỏi con mà tôi đau xé lòng dạ.

Vợ tôi mất khi con gái được hơn 1 tuổi. Từ đó đến nay đã được 2 tháng, mỗi ngày tôi phải đóng hai vai. Sáng tôi là một người đàn ông góa vợ, gà trống nuôi con. Tối, tôi lấy váy áo của vợ mặc, đội tóc giả rồi bồng bế ru con ngủ. có nhẽ nhờ chiếc váy hoa quen thuộc mà con gái tôi nín khóc ngay. Con bé ngủ ngon lành trong vòng tay tôi, còn tôi, nước mắt cứ chực rơi vì thương con, thương vợ.

Tôi không biết mình sẽ đấu gắng gượng được đến bao giờ nữa? Tôi không biết phải làm sao để vượt qua nỗi đau quá lớn này? Tôi nhớ vợ và rỗng tuếch, tuyệt vọng quá. Vợ mất rồi, tôi sống cũng như kẻ đã chết, nếu không vì con, có nhẽ tôi cũng chẳng còn muốn sống nữa.

(thanhtuan...@gmail.com.vn)