Tại Nghệ An, Hà Tĩnh, những gia đình có người nhà đang mất tích ở Anh đang rất hoang mang lo lắng khi chưa có bất cứ thông tin chính thức nào về xác định danh tính các nạn nhân. Dù một tia hy vọng nhỏ nhất, họ đều coi người nhà của mình không phải là một trong 39 nạn nhân bất hạnh đó. Nhưng hy vọng cứ dần vụt tắt khi lần lượt các gia đình nhận được những cuộc gọi từ cảnh sát Anh để công nhận một vài thông báo về các nạn nhân.
Trong số những gia đình nhận được cuộc gọi từ cảnh sát Anh giao thông để công nhận thông báo nhận dạng có gia đình của Bùi Thị Nhung (SN 2000), trú tại xã Đô Thành, huyện Yên Thành. Trong những ngày qua, người nhà của Nhung vẫn luôn hy vọng về một phép màu sẽ đến với gia đình.
Trước khi mất giao thông với gia đình vào ngày 21/10, Nhung đã có những chia sẻ đầy tâm cảnh trên trang cá nhân chủ nghĩa về những dự định, mong ước, về con đường mình chọn khiến không ít người không khỏi xót xa.
"Ở nhà cứ tưởng sang tây màu hồng... sang rồi mới biết toàn là màu đen".
Khi đọc được những dòng chia sẻ của cô gái trẻ khi đặt chân lên xứ người, ai cũng không khỏi đau lòng, xót xa cho em. Em còn quá trẻ nhưng đã hài lòng bôn ba xứ người để gia đình mình có cuộc sống tốt hơn.
Được biết, gia đình Nhung có hoàn cảnh rất khó khăn. Cách đây 2 năm, bố Nhung bị ung thư và khuất. Nhung trở nên cột trụ chính trong gia đình vì mẹ trực tính đau yếu, chẳng thể lao động nặng nhọc.
Nhung mang theo ước mong đổi đời, vượt qua rất nhiều khó khăn để tới được trời Âu.
Gia đình cho biết, để Nhung có thể sang châu Âu làm việc, gia đình đã phải rứa sổ đỏ, vay mượn khắp nơi hơn 200 triệu đồng để trả cho người môi giới với hy vọng Nhung có thể làm việc tại 1 tiệm nail.
Hành trình ra nước ngoài làm việc của Nhung bắt đầu từ tháng 8/2019. Nhung đã sang Trung Quốc trước, sau đó tìm đường đến Đức rồi Bỉ.
Nhưng dường như khi đặt chân đến nơi mà Nhung từng mơ ước, Nhung nhận ra "trời Âu" không phải là "thiên đường" như nhiều người vẫn nói.
Trong thời kì ở Đức, một trong những người bạn của Nhung tại Berlin (Đức) san sẻ: "Chúng tôi có gặp nhau vài lần khi Nhung ở Berlin. Khi đó, cô ấy vẫn rất vui vẻ, thoải mái".
Sau đó, người bạn này cũng mất liên lạc với Nhung khi cô quyết định rời Đức để nối hành trình đến Anh.
Đến đầu tháng 10, Nhung san sớt chùm ảnh rạng rỡ khi khám phá TP Brussels (Bỉ), chụp ở khách sạn Rue Auguste Orts và một số địa điểm khác ở Bỉ.
Trong thời gian này, trên Facebook cá nhân chủ nghĩa, cô hay than vãn về sự bế tắc trong cuộc sống và viết status gửi mẹ ở quê nhà cùng người bố đã mất khiến ai cũng không khỏi xót xa cho cuộc sống cô đơn xứ người, không người thân của cô gái 19 tuổi. Một mình em đã phải chịu đựng để hy vọng một ngày mai tốt đẹp hơn sau này.
"Nếu hiện nay con nói con không ổn...
Con mệt, mệt thực sự, con nạm nhưng sự thay của con dường như không được đền đáp... con cảm thấy cô đơn trong môi trường mà con hằng mong ước và phải nạm rất nhiều để được bước vào đây.
Con tủi kinh khủng, con không hiểu vì sao con như thế này, con chẳng thể biết đến bao giờ con mới hòa nhập được.
Con chỉ thể biết rõ một điều là, ngay lúc này đây, con nhớ Bố, nhớ Bố đến phát điên lên được, con cần Bố, cần bố ôm con vào lòng, cần bố cho con niềm tin để con bước tiếp".
Những ngày tiếp theo của Nhung trên đất Pháp là những chuỗi ngày đơn chiếc, vô định khi cô còn quá trẻ để có thể chịu đựng. Một cô gái mới 19, cô độc tại xứ người không người thân quen và nỗi nhớ nhà đến phát điên.
"Con đang trong giai đoạn khó khăn quá bố ạ, con chẳng biết làm gì và chẳng biết bắt đầu từ đâu. Mẹ ở nhà đang phải lo trăm việc, bao nhiêu thứ mẹ phải nghĩ suy, bởi vậy nên con chẳng muốn mẹ phải phiền lòng vì con. Ấy vậy mà hiện nay, con lại suốt ngày nằm đây nản, con chưa đủ tự tín, con cứ mông lung trong cái đống hỗn độn do con tự tạo, con bất lực nhìn ngày qua ngày, và con vẫn chưa có gì trong tay.
Đã 1 tháng nay, con trở thành một kẻ biếng nhác và vô ích, con nản con, nó khiến con cục súc và khó tính, nằm thở dài, nghĩ chuyện tương lai và giờ thì con đang khóc, con không biết tại sao con khóc, con khóc vì gì? Vì bản thân con hay vì ai khác? Đến điều đấy con còn không lý giải được!!! Con sắp ngạt thở trong cái bầu không khí này rồi bố ạ!!! Bố có thể giúp con không, một mình như này, con hoang mang lắm".
Ngày 25/9/2019, Nhung viết lên trang cá nhân của mình dòng san sẻ: "Tôi cảm thấy đơn chiếc ở chính nơi mà tôi từng ngày mơ ước được đến". Những dòng chia sẻ đủ để thấy được hiện thực về giấc mộng "trời Âu" thảm khốc như thế nào.
Giống như chú của Nhung đã nói:
"Con bé không có bằng cấp để kiếm được một công việc tốt ở đây. Cả bạn bè nó cũng thế. Ra đi và gửi tiền về là chọn lựa độc nhất vô nhị”.
Một cô gái mới 19 tuổi đã lựa chọn bươn chải xứ người để thoát nghèo. Nhưng cô gái đấy còn quá trẻ để có thể một mình bươn chải với cuộc sống ngoài kia. Ai rồi cũng sẽ bất lực, vô vọng, mệt mỏi giống như cộ nếu rơi vào cảnh ngộ đó. Những lúc như thế, chỉ có gia đình là điểm tựa cho Nhung, là động lực để cô đấu thay. Cũng vì gia đình, Nhung đã lựa chọn con đường "tha phương". Ai cũng không khỏi xót xa khi đọc những dòng chia sẻ của cô gái 19 tuổi ở nơi đất khách quê người.
Dù đang ở xứ người nhưng Nhung vẫn không quên chúc mẹ ngày 20/10.
"Mẹ, đêm lạnh nhớ mặc áo ấm, con nhớ mình lúc nhỏ quá mẹ ơi...! Những ngày con bệnh mẹ thức trắng đêm đút từng miếng cháo lo âu từng giờ, nay con lớn khôn tìm đường để bước xa mẹ càng ngày càng nhiều hơn. Xưa xa con ăn đầy đủ lắm mẹ đừng nghĩ nhiều, chỉ là không được ngon như mẹ nấu ở quê nhà thôi, ai cũng quan hoài con những khi có được tiền, không như mẹ chẳng cần gì vẫn đùm bọc con. Chúc mẹ luôn bình an".
Sau khi biết được thông báo về việc phát hiện 39 tử thi trên xe container ở Anh trùng với thời điểm gia đình mất giao thông hoàn toàn với Nhung, gia đình đã làm đơn trình báo đến cơ quan chức năng tỉnh Nghệ An với mong muốn xác minh được thông báo về Nhung.
Người mẹ già đau yếu đã gục gã khi nghe tin dữ về con. Họ đã chuẩn bị để đón nhận kết quả đau lòng nhất. Di ảnh cô gái 19 tuổi với nụ cười rỡ ràng nhưng khiến ai cũng không khỏi đau lòng.
Di ảnh N. được gia đình lập để tưởng nhớ.
đẫn đờ bên chiếc bàn thờ con gái vừa mới lập, bà Hiện chia sẻ: "Gia đình chúng tôi chỉ còn hoài vọng độc nhất là được nhìn lại hình hài con."
Mới đây nhất, có một số người thuộc cơ quan chức năng đấu trở lại gia đình lấy mẫu máu và hỏi ước vọng của gia đình:
"Bà muốn đưa xác con về hay để thiêu, tôi trả lời nguyện vọng được đón con về", bà Hiện rầu rĩ nói đây là thông tin dập tắt mọi hy vọng của gia đình.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét