Tôi và Luận vốn cùng công ty, nhưng chẳng bao giờ xúc tiếp hay có mối can dự nào với nhau cả. Mãi tới khi nhận một dự án của khách hàng, 2 team chúng tôi được phân công làm chung và tôi chính thức biết anh đồng nghiệp điển trai.
ban sơ, tôi cũng không có thiện cảm gì tới anh đâu, thậm chí thấy Luận có phần đáng ghét và kiêu ngạo. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy anh là người có năng lực, nhiệt tình và tử tế. Và cái định kiến Ban đầu cũng bớt dần.
Nhưng bất ngờ nhất, trong buổi liên hoan mừng dự án thành công tốt đẹp, Luận tỏ ra quan hoài tôi hơn. Anh ngồi kế bên, thấy tôi bị chuốc rượu còn đỡ giúp. Mấy đồng nghiệp thấy thế lại cứ gạt thêm làm tôi ngượng đỏ mặt.
Và lúc tàn cuộc vui, anh yêu cầu chở tôi về. hẳn nhiên, tôi từ khước rồi. Phần vì anh còn uống nhiều hơn tôi, phần nữa vì tôi thấy mối quan hệ không quá thân thiết. Nhưng Luận cứ một mực dắt tay tôi ra bãi đỗ xe. Và sau hôm đó, anh công khai tán tôi với cả công ty.
Tôi từng nghĩ mình là người con gái khôn xiết mạnh mẽ và bản lĩnh, nhưng "cầm cự" được hơn 3 tháng, tôi cũng xiêu vẹo và gật đầu làm người tình của Luận.
Quãng thời gian yêu đương đó cũng rất vui, anh từng đưa tôi về nhà chơi vài lần. Cá nhân tôi thấy bố anh rất vui tính dù giữ chức vụ cao, mẹ anh thì có phần khó tính khó nết và tằn tiện hơn, nhưng cũng dễ gần. Và quan trọng hơn cả, gia đình anh khá phong lưu nhưng không hề khinh thường tôi là gái tỉnh lẻ, vậy là tôi đã thấy hạnh phúc rồi.
(Ảnh minh họa)
Cuối năm đó, tôi và Luận làm đám cưới. Và tới lúc rậm rịch chuẩn bị chung 1 nhà này, tôi mới biết rằng mẹ anh không chỉ là "hơi khó tính và tằn tiện" như mình từng nghĩ, mà là "siêu siêu khó tính khó nết và cực cực hà tiện".
tỉ dụ như việc chọn mua nhẫn cưới, bà cũng nằng nặc đòi bám theo. Từ lúc ngồi lên xe bà đã than vãn việc đi ô tô tốn tiền xăng, tốn tiền gửi xe. Tôi biết thân biết phận nên chỉ cười gượng, mặc cho Luận giải quyết.
Thế nhưng tới lúc chọn nhẫn, bà bắt viên chức bày la liệt hết ra mà chẳng chọn được chiếc nào. Cách bà chê rất phũ phàng cũng khiến tôi trinh nữ với viên chức bán hàng.
Tới khi tôi và Luận ưng 1 cặp nhẫn có gắn kim cương thì bà bắt đầu cản: "Ai lại đi mua chiếc nhẫn cưới vàng trắng như này? Nhìn có khác gì bạc đâu? Mất tiền mua đắt tiền xong ai ai cũng nghĩ các con đeo đôi rẻ tiền vài trăm à??
Cũng để chiều lòng bà, tôi đành thuận theo lấy 1 chiếc nhẫn vàng trơn, xấu xí với lý do: "Nhẫn vàng và to này người ta biết các con có của rồi. Đã là vàng cưới thì phải màu vàng chứ, hình thức làm gì, mỗi năm mỗi mẫu. Chỉ có giá trị của vàng là không đổi thôi".
Ngay như chuyện mời cỗ, bà cũng nghĩ sẽ bỏ bớt họ hàng nghèo để thêm được đối tác phong lưu. Và khách nhà tôi, bà cũng coi thường vì bao thơ mỏng, lỗ tiền. Rồi còn nhiều chuyện nữa khiến tôi phát điên. Cứ tưởng bà nhiều tiền thì sẽ khoáng đạt, nào ngờ còn tính toán chi li rất đáng sợ.
Nhưng tới ngày chúng tôi vừa làm đám cưới xong, tôi mới thật sự không chịu nổi tính khí của mẹ chồng. Một buổi tối, bà lên phòng chúng tôi và dỗ: "Này, đưa nhẫn cưới đây mẹ giữ cho".
Vàng cưới thì tôi đã đưa cho bà từ hôm mới xong đám. Nhưng giờ ngay cả nhẫn cưới bà cũng không cho vợ chồng tôi đeo là sao? Tôi hoang mang hỏi thì bà thẳng cánh bảo: "Cái nhẫn này là vàng ta đó con, đeo trên tay rồi mòn bớt, bán đi mất giá. Đưa mẹ giữ cho thì vẫn còn nguyên vẹn!"
Tôi choáng váng với lời nói đó. Cảm thấy bực bội vì bị kiểm soát mọi thứ, tôi quyết không nhịn nữa. Thế nhưng, tôi hít 1 hơi thật sâu, cố ngọt nói: "Mẹ ơi, con nghe lời mẹ, con tháo ra cho khỏi mòn. Nhưng dù sao vợ chồng con cũng cần tiền để chuẩn bị đầu tư kinh dinh, nên con với anh Luận sẽ đem bán luôn ạ! Với lại mẹ cũng cho con xin lại số vàng mẹ giữ hộ hôm trước nhé mẹ!"
Bà nghe thấy thế chẳng có cớ gì mà hặc nữa nên hậm hực đi về phòng. Đã thế, tôi sẽ bán chiếc nhẫn này đi và mua chiếc nhẫn khác theo đúng ý mình!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét