nhà nước muốn vững mạnh thì phải tôn người tài. Gia đình muốn phát triển thịnh vượng thì vẫn phải tôn người tài. Người tài, ưu tú là cái gốc của giàu có về sau. Nếu ai có tính ưu tú hơn hẳn, vượt trội hơn hẳn thì nên cho phần hơn vì đơn giản đó là người giữ được của cải, sự nghiệp tốt nhất. Trao tài sản cho đứa nhu nhược, bất tài thì chẳng khác gì triệt đường sinh kế của con cháu về sau.
Người nhu nhược chỉ cần một cân rượu, một cân thịt bò - tất cả tài sản, của cải, sinh kế của tổ sư gây dựng mấy đời sẽ chốc hóa thành cúng phẩm cho cõi trần, cho người dưng ngay.
Con trai mà nhu nhược thì cũng không nên thừa hưởng gia nghiệp. Con gái mà mạnh mẽ, ý chí hơn người thì cũng nên được kế thừa ít nhiều.
Nhưng có một điều là ai cũng muốn con cái mình có cuộc sống tốt đẹp hơn, vững chắc ngay từ nền móng đầu tiên do đó nếu mà lo được thì cứ lo, có của thì cứ cho. Còn cho thì phải xem có "xứng" và "biết giữ của, làm phát triển của nả" không đã.
Bất kể con trai hay con gái mà phá phách, không biết giữ của thì có cho cũng mang đi biếu cho người khác thôi. Người sáng ý nhất, ưu tú nhất, nên được trao lại quyền kế thừa phần đông sự nghiệp, tiền của vì người đó sẽ giữ được của hơn mấy đứa khác.
Còn những người con khác có lỡ đói ăn, sa ngã, bần cùng,... thì người kế thừa sự nghiệp kia giữ được của thì cũng chẳng thể bó tay phớt tỉnh được, đó là đạo lý máu chảy ruột mềm.
san sớt bài viết của bạn cho trang quan điểm .
0 nhận xét:
Đăng nhận xét