Ngặt một điều, do là bạn thân nên tôi không dám bộc bạch, cũng không dám có một biểu thị gì với người bạn đó, sợ mất tình bạn. Mối tình đơn phương ở tuổi học trò nhưng lại nằm vẹn nguyên trong tim tôi từ ngày đó đến giờ. Có khoảng thời gian khá dài sau khi ra trường, tôi lảng tránh không dám gặp bạn, sợ tình cảm ùa về không kềm chế được. Chúng tôi vẫn thảng hoặc chuyện trò, hỏi thăm nhau.
Sau này xác định là mối tình bí mật, chỉ nên để mình tôi biết, tôi gặp cô ấy thẳng tính hơn, chỉ là bạn bè hò hẹn cà phê thường ngày. Lâu ngày gặp lại tôi mới nhận ra người mình yêu chỉ là cô bạn thân hồi lớp 12 thuở đó. Người đang ngồi trước mặt tôi vẫn vậy, nhí nhảnh dễ gần như xưa, có điều tôi không còn cảm giác cô ấy chính là người bạn hồi lớp 12 nữa. Trong tim tôi chỉ tồn tại cô bạn cùng đi xe đạp đến trường, cùng nhau ngồi chuyện trò trong lớp, cùng học bài...
Hiện tại chúng tôi vẫn là bạn thân nhưng sao cùng một người mà tôi lại không có chung cảm giác. Trong tim tôi vẫn luôn có một góc nhỏ dành cho cô bạn 18 tuổi không bao giờ lớn. Mỗi lần khó khăn hay vấp ngã trong cuộc sống, trong đầu tôi chỉ có hình bóng cô bạn học sinh để làm niềm tin vực dậy. Tôi phải làm sao để vượt qua cảm giác này, mong quý độc giả tư vấn giúp. Xin cảm ơn.
Nam
độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét